Gravity: Nơi hy vọng bùng lên rồi trôi lơ lửng

(Bài này thể hiện quan điểm cá nhân của người viết và có tiết lộ nội dung phim. Vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc).
 
Image

Gravity (đạo diễn Alfonso Cuaron) là một bộ phim làm nhiều người mong đợi, trong đó có tôi. Trước hết vì Cuaron nổi tiếng, cả trong vai trò đạo diễn và nhà sản xuất. (Ông là đạo diễn phim Paris Je t’aime – một phim hay về những cung bậc tréo ngoe của tình yêu, là nhà sản xuất của bộ phim đầy ma mị Pan’s Labyrinth với concept art vô cùng quái dị và hiệu quả). Với bề dày thành tích đáng nể như vậy, việc ông bỏ ra nhiều tâm huyết để làm phim Gravity và được người ta mong đợi là điều dễ hiểu.

Image 
 
Và bộ phim đã nhận được sự đón nhận nhiệt liệt. Phim được đánh giá 8.7/10 trên IMDB, 9.1/10 trên Rotten Tomatoes, doanh thu phòng vé cao ngất ngưởng. Mọi người tung hô bộ phim từ Trailer trở đi, dành nhiều mỹ từ để ca ngợi nó. Với cá nhân tôi, Gravity cực kỳ giống một phim bom tấn khác là Life of Pi.
 
Image
 
Cả hai phim đều do những đạo diễn tên tuổi làm. Cả hai phim đều có motif nhân vật hero phải vượt qua một quãng đường dài gian khổ để đến được miền đất lành. Cả hai phim đều có kỹ xảo hình – thanh xuất sắc và được khán giả và giới phê bình đánh giá cao. Và theo tôi, cả hai phim đều là những món ăn được bày trí vô cùng đẹp mắt nhưng nêm thiếu muối. 
 
Cũng giống như Life of Pi, đây là một phim không thể chê vào đâu được về mặt nghe nhìn. Không gian vũ trụ lúc thăm thẳm ghê rợn, khi thì huy hoàng chói loá, sẽ làm bạn thoả mãn. Dẫu có nhiều ý kiến của các nhà vật lý lẫn cựu phi hành gia cho rằng phim này ba xạo về mặt khoa học với đủ các dẫn chứng hoành tráng, nhưng người xem sẽ không vì thế mà không tin sái cổ rằng phim được quay trong vũ trụ thật, với những cơn bão mảnh vỡ vệ tinh thật, và những chiếc phi thuyền thật. Phần âm thanh và nhạc phim cũng được làm rất bài bản. Khi xem trong rạp được trang bị hệ thống Dolby Atmos, bạn sẽ có cảm giác mình cũng đang ngọ nguậy trong một bộ đồ phi hành gia, lơ lửng trong vũ trụ bao la kia. Những đoạn hay nhất về âm thanh là những đoạn hoàn toàn…câm bặt, nó thể hiện rất tốt cảm giác trơ trọi trong không gian, tiếng nhạc phát ra từ Matt (George Clooney đóng) – người bạn đồng hành chết yểu của Ryan (Sandra Bullock) – khiến cho người ta cảm thấy ấm áp hơi người hơn trong một số cảnh phim.
 
Image
 
Cả hai diễn viên nữ và nam chính của phim này đều từng thành công trong các vai hài. Sandra Bullock rất duyên và hấp dẫn trong The Proposal, hay mới đây là The Heat, nhưng tôi có cảm giác Bullock đóng vai này không hợp. Nhìn cô ta, người xem biết chắc rằng nhân vật chính sẽ không thể chết được, vì bà này còn máu lửa lắm. Tôi tự hỏi sẽ thế nào nếu như Hillary Swank hay thậm chí là Angelina Jolie đóng vai Ryan. Có lẽ sẽ là một Ryan chấp chới và chênh vênh hơn cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, và sẽ ép-phê hơn khi cô ta quay về từ cõi chết chăng?
 
Tôi thích vai của George Clooney. Ông này càng già càng đóng hay. Tuy tôi thích Clooney đóng vai bi như trong The American hay Up in the air hơn, nhưng ổng đóng vai hài hài tửng tửng tràn trề nhựa sống cũng rất xuất sắc. Tôi rất thích chi tiết ổng cứ chăm chăm đếm giờ coi mình đã phá kỷ lục “đi bộ trong không gian” của thằng cha Liên Xô nào đó chưa, dù chết tới nơi rồi. Chi tiết này thể hiện tinh tế tính cách nhân vật Matt do Clooney đóng.
 
Image
 
Nhưng tiếc thay, cũng như Life of Pi, nội dung của bộ phim quá hời hợt. Những chuyển biến trong tâm lý nhân vật, yếu tố quan trọng nhất để làm nên một bộ phim hay với motif cũ kỹ kiểu thế này, là quá đơn giản và đôi lúc ngô nghê. Ryan lúc sắp sửa quyên sinh thì mơ thấy Matt hiện hồn về mách nước để thoát ra khỏi hoàn cảnh hiểm nghèo, sau đó quay trở lại bừng bừng khát vọng sống. Những trạng thái tâm lý khác nhau, nếu được khai thác một cách tinh tế hơn, chắc chắn sẽ mang lại một bộ phim rất khác. Nếu nhớ lại A space odyssey, I am legend hay gần đây là Prometheus – tâm lý tuyệt vọng, cô đơn của nhân vật được miêu tả rất tinh tế, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sức mạnh. Cái thiếu nhất của Gravity chính là những chi tiết nhỏ kiểu như khi Robert Neville (Will Smith đóng) tự tay bóp chết con chó – người bạn duy nhất của anh trong một thành phố không người trong phim I am legend.
 
Mỗi người xem phim và đánh giá phim hay dở theo một tiêu chuẩn khác nhau. Với tôi, một phim hay là phim khiến bạn phải suy nghĩ. Suốt thời gian xem phim và sau khi xem xong, không một lần tôi phải bóp trán vì một câu thoại hay, một tình tiết nhiều ẩn dụ, chứ đừng nói đến việc hứng khởi vì thông điệp mà bộ phim mang lại. Để giải trí nhẹ nhàng, tôi thích phim hài nhảm kiểu 7 Psychopaths, để trầm trồ vì công nghệ và kỹ xảo, tôi thích Pacific Rim hơn vì gợi nhớ 5 anh em siêu nhân hồi xưa. Gravity có lẽ sẽ hợp với những ai ít được xem phim hay về nỗi cô đơn.
 
Image
 
JK
Sài Gòn – 18 tháng Mười 2013.
 
 
 
Advertisements

Paperman: Máy bay giấy không bao giờ rơi

(Bài này chắc cụt rồi nên táng lên đây luôn)

Image

 Trong cuộc sống hàng ngày, câu mà người ta vẫn hay dùng để khuyên nhau khi theo đuổi ước mơ để rồi thất bại là “Đời không như là mơ. Hãy sống thực tế một chút đi”. Và rồi cả người khuyên lẫn người được (hay bị) khuyên cùng gật gù đồng ý với nhau rằng thế giới này không có chỗ cho những mơ ước viển vông và hão huyền.

 

Hình ảnh chiếc máy bay giấy thường được dùng để nói về những ước mơ như vậy. (Người Việt Nam ta vẫn dùng câu “đi máy bay giấy” để chế giễu những người mơ mộng nhiều để rồi thất vọng lắm). Chiếc máy bay giấy thật đẹp đẽ và chở đầy những ước mơ, nó có thể chao liệng thật đẹp mắt trong không trung, nhưng rồi nó sẽ rơi, trước sau gì cũng phải rơi (Định luật Vạn vật hấp dẫn của Newton đã nói thế). Chỉ có trong phim ảnh hay chuyện cổ tích thì những chiếc máy bay giấy mới không bao giờ rơi.

 

Thật vậy, trong phim Paperman, bộ phim hoạt hình đen trắng 2D của hãng Disney vừa đoạt giải Oscar cho phim hoạt hình ngắn xuất sắc nhất, có rất nhiều máy bay giấy không rơi mà cứ bay mãi, bay mãi, lượn vòng nhảy múa trong không trung và thậm chí còn đem hai con người lại gần nhau hơn (theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng).

 

Tuy nhiên, trước khi những chiếc máy bay giấy này làm được điều thần kỳ như vậy, chúng đã rơi! Rơi lả tả, từng chiếc một. Cũng như hy vọng của chàng trai trong phim cứ vơi dần theo chồng giấy tờ được dùng để gấp những chiếc máy bay kia. Anh là một nhân viên văn phòng bình thường (Paperman), tình cờ gặp  một cô gái không quen tại một sân ga ở Chicago, vào những năm 40 của thế kỷ trước. Nàng lên tàu điện, chàng ở lại sân ga. Và rồi số phận đã cho anh nhìn thấy nàng ở tòa nhà đối diện với văn phòng của anh…

 

Những phim hoạt hình của hãng Disney luôn có kết thúc có hậu, thường là với câu “Và họ sống hạnh phúc với nhau đến đầu bạc răng long”. Paperman cũng không phải là ngoại lệ. Kết thúc phim là cảnh chàng và nàng đến được với nhau, nhờ sự giúp đỡ của những chiếc máy bay giấy đã rơi lả tả kia, mà bằng một phép màu nào đó đã lại bay lên. Định luật Vạn vật hấp dẫn có thể làm máy bay giấy rơi, nhưng cũng có thể làm cho hai người không quen bị nhau “hấp dẫn”.

 

“Đúng là chuyện chỉ có trong phim hoạt hình!”, hẳn nhiều người sẽ nói thế. 

 

Đúng vậy, trong thế giới thực, máy bay giấy sẽ rơi, và tình yêu “sét đánh” là một điều ngày càng ít thấy. Nhưng với những ai đã từng vứt bỏ mọi thứ để theo đuổi đến cùng ước mơ của mình, vứt bỏ công việc nhàm chán hàng ngày để theo đuổi một cuộc sống đầy hứng khởi, vứt bỏ sự tồn tại cô đơn vô nghĩa để theo đuổi tình yêu, thì bộ phim chỉ kéo dài hơn 6 phút này có thể sẽ khiến họ bật khóc. Vì hơn ai hết, những người như vậy hiểu rõ cái giá mà họ phải trả cũng như phần thưởng mà họ sẽ nhận được nếu dám theo đuổi ước mơ. Ai cũng có ước mơ, nhưng chỉ những người dám hy sinh và dấn thân mới biến được ước mơ của đời mình thành sự thật. 

 

Paperman là minh chứng cho việc phim hoạt hình 2D vẫn không hề lép vế so với những phim hoạt hình 3D rực rỡ, bóng bẩy và thời thượng trong việc mang lại cảm xúc mãnh liệt cho người xem. Suốt hơn 6 phút của phim, ta được đắm mình trong ánh nắng rực rỡ, một không khí bảng lảng mơ màng được diễn tả giản dị bằng sắc màu đen trắng và những nét vẽ tay thô ráp. Sẽ càng ngạc nhiên hơn khi biết để làm ra những thước phim theo phong cách vẽ tay đầy hoài niệm của hoạt hình cổ điển này, đạo diễn John Kahrs (thuộc đội ngũ làm nên bộ phim đình đám của hãng Pixar: Tangled) đã áp dụng những kỹ thuật tiên tiến nhất để kết hợp nhuần nhuyễn kỹ thuật vẽ tay truyền thống và công nghệ dựng hình và chuyển động nhân vật trong không gian 3 chiều. Kết quả là một tuyệt tác nghệ thuật, một câu chuyện hay được kể với một phong cách bậc thầy.

 

Trong cả phim, chỉ duy nhất đôi môi của cô gái và vết son môi của cô trên tờ giấy của chàng trai là có màu: một màu đỏ tươi rạo rực sức sống. Màu đỏ tươi của nhiệt huyết và lòng đam mê, của ngọn lửa cháy bỏng trong tim những người sống trong một thế giới mà những chiếc máy bay giấy chở ước mơ của họ sẽ không bao giờ rơi.

 

Phong ba bão táp không bằng Startup Việt Nam

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà khi bạn vỗ ngực tự xưng mình làm startup, là entrepreneur, là khởi nghiệp, thì cũng đồng nghĩa với việc bạn tài giỏi, dũng cảm, có tầm nhìn, vân vân và mi vân.

Gần đây bỗng dưng có nhiều bạn hỏi tôi về kinh nghiệm làm startup, mà cụ thể hơn là tech startup. Tôi thấy vừa vui lại vừa bối rối. Trong trường hợp bạn chưa biết, tôi chỉ là một người vẽ và vô cùng low-tech. Anh em Nhộng vẫn hay trêu tôi những câu kiểu “Ớ thằng Khương biết xài smartphone chúng mày ạ”. Hỏi tôi về tech startup thì có lẽ bạn nên hỏi con thạch sùng trên trần nhà hay đối thoại với đầu gối, lắm khi thu thập được nhiều thứ vi diệu hơn.

Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ một số suy nghĩ hết sức cá nhân về cái mà các bạn vẫn hay gọi là startup. Vì là quan điểm cá nhân nên chắc chắn sẽ khó nghe với nhiều người. Nếu thế, tôi xin lỗi, nhưng tôi chỉ nói từ những kinh nghiệm của mình. Tôi cũng chả phải là “tấm gương” để các bạn soi lông chân của mình, tôi vẫn đang vô cùng vật vã với đứa con mình đẻ ra, cho nên nghe hay không nghe những ý kiến của tôi, tất cả đều tuỳ thuộc vào sự xem xét của bạn.

Một điều tưởng chừng như cơ bản nhưng có rất nhiều bạn vẫn quên: nếu muốn làm startup, trước hết hãy tìm một chỗ ngứa, và gãi, gãi thật mạnh, thật sướng, kỳ hết ngứa thì thôi. Sẽ thật tào lao nếu bạn vỗ ngực tuyên bố “Tôi muốn tạo một thứ đánh bật Facebook khỏi Việt Nam”, “Tôi muốn có một search engine thay thế Google”, “Tôi muốn có một trang thương mại điện tử cho Amazon hửi bụi”. Này bạn, bạn đang đùa với tôi đấy ư? Những câu chuyện về startup mà các bạn thấy trên các trang tin công nghệ, khởi nghiệp này nọ là một bức tranh đèm đẹp nhưng không gì xa rời thực tế hơn chúng. Hãy tỉnh dậy và tìm chỗ ngứa của chính mình đi! Sau đó, hãy nghĩ cách gãi chỗ ngứa ấy, trước hết cho mình, và sau đó là cho người khác. Nếu người ta không ngứa, thì bạn gãi làm đếch gì? Điên à?

– Đ*o ai quan tâm đến việc bạn là ai trừ khi họ đã dùng thử cái mà bạn tạo ra. Và ngay cả khi họ đã dùng rồi thì cũng đ*o có gì chắc là họ quan tâm. Nếu bạn bắt đầu với tư tưởng sẽ trở thành “cái tốt thứ nhì”, thì tôi nghĩ bạn khỏi làm cái gì hết cho mất thời gian. Hãy đặt mục tiêu trở thành cái tốt nhất, hoặc thậm chí cái tệ nhất, chứ đừng bao giờ lập lờ ở giữa. Ít ra như thế người ta sẽ nhắc đến bạn.

– Tiền là tất cả? Xin lỗi bạn, càng nhiều tiền bạn sẽ càng loay hoay mà thôi. Não bạn sẽ ỷ lại vào tiền để giải quyết những vấn đề mà tiền không bao giờ giải quyết được. Và nếu bạn đang dùng tiền của quỹ đầu tư, của mạnh thường quân, hay của gia đình, thì lại càng nguy hiểm hơn nữa. Không gì giết chết một tổ chức mới thành lập nhanh hơn một nhà sáng lập tham lam.

– Tiền chả là gì cả? Xin lỗi bạn. Hoặc là bạn hâm hoặc là bạn rất hâm. Làm founder của startup tức là bạn sẽ làm việc không lương trong một thời gian rất dài, và nguy cơ trắng tay là 99%. Nếu không có tiền thì bạn cạp đất để sống chăng? Hay hít không khí cho no?

Phần lớn những bạn làm startup tôi có dịp nói chuyện đều rất mông lung. Muốn bán cơm sườn thì phải có cơm và có sườn. Lúc bạn mới bắt đầu, ai thèm quan tâm đến cái logo của tiệm cơm sườn nhà bạn đẹp hay xấu? Họ chỉ quan tâm đến cơm và sườn có ngon hay không thôi. Chẳng hạn như Cơm tấm Bụi, logo dùng font VNI-Thuphap, nhưng món cơm sườn nướng muối ớt ở đây là vô đối. Dùng VNI-Thuphap chứ có dùng Comic Sans tôi vẫn sẽ ăn cơm tấm Bụi hàng ngày.

– Đã làm startup thì phải làm tech startup? Sách nào bảo bạn thế? Nếu thích cắm hoa, hãy mở cửa hàng hoa. Nếu thích chế tạo đồ chơi, hãy chế tạo đồ chơi. Nếu thích làm phim, hãy làm một bộ phim độc lập tuyệt vời. Vì sao bạn làm startup? Để bán công ty và trở nên giàu có ư? Nếu bạn nghĩ thế, xin bạn đừng đọc tiếp. Chúng ta không cùng hệ tư tưởng. Nếu được lựa chọn, tôi sẽ làm cái tôi đang làm với Nhộng đến hết đời và sẽ không đổi thương hiệu của mình dù để đút túi tất cả tiền bạc trên thế gian này. Tôi bắt đầu Nhộng vì tôi yêu nó, vì dù có được trả tiền để làm nó hay không, tôi vẫn sẽ làm, làm đến chết thì thôi. Nếu bạn cũng có thái độ như thế với ý tưởng khởi nghiệp của mình, thì một ngày nào đó tôi xin mời bạn cà phê. 

Tôi từng nhúng bàn chân run rẩy của mình vào làn nước lạnh giá có tên gọi là “tech startup”. Và sau đó đã phải rút vội ngay lại. Tất cả những thứ gọi là tech startup ở nước ta, ngay cả những cái nổi đình nổi đám, được đầu tư hàng triệu triệu đô v.v… đa số là những thứ có thì hay mà chả có thì cũng chả chết thằng Tây nào, thậm chí chỉ tổ tốn tài nguyên mạng. Hoặc là chúng nhạt thật, hoặc là chúng cũng đậm đà ngon lành phết nhưng không biết cách truyền đạt tới người dùng của mình. Dù lý do có là gì đi chăng nữa, thì với tôi chúng là những thứ vô thưởng vô phạt.

– Startup không dành cho mọi người. Nghe thì có hơi hướm phân biệt chủng tộc, nhưng tôi tin có một số kiểu người nhất định để làm startup. Và tuýp người này không chiếm đa số. Họ làm startup vì đơn giản là không thể làm được cái gì khác. Tôi từng làm trong những tập đoàn đa quốc gia lớn, và giờ đây, sau hơn một năm ra làm riêng, chỉ nghĩ đến việc phải quay lại chốn ấy thôi cũng đủ làm tôi lộn mửa. Xin đừng hiểu sai ý tôi. Tôi không có ý đả kích những người làm cho các công ty, tập đoàn lớn. Nhưng não bộ của tôi không được kết nối để làm việc này. Chỉ cần ngửi cái mùi thang máy của toà nhà nơi tôi từng làm việc thôi cũng đủ khiến tôi phát ốm rồi. Do đó cho nên, nếu sau một thời gian làm startup mà bạn cảm thấy không ổn, đừng lấy đó làm mặc cảm và cứ quay lại với công việc được trả lương tháng của mình. Bạn sẽ hạnh phúc hơn, sống vui vẻ hơn, ít lo lắng hơn, cả những người thân của bạn cũng vậy.

Một lời khuyên cuối cùng dành cho các bạn sinh viên muốn làm startup: Không phải là bất khả, nhưng 99,99% là bạn sẽ chết. Hệ thống giáo dục của ta ở tất cả các bậc là vô cùng lạc hậu, và thương trường, cuộc đời thật, chính là những người thầy tốt nhất. Những kinh nghiệm tích luỹ được trong khoảng thời gian đi làm công cho người khác sẽ giúp bạn rất nhiều, và trong một số trường hợp sẽ cứu sống cơ đồ của bạn. Do đó, đừng sốt ruột. Startup là một cuộc chơi đường dài đầy khó khăn và chỉ những con ngựa khoẻ nhất, hay nhất mới về đến đích.
Chúc bạn may mắn!
 
Phụ chú: Một cơ hội tốt để bắt đầu là http://x-incubator.pandora.vn/ Hãy đăng ký và tận dụng tất cả những tài nguyên mà nơi đây cung cấp. Tôi khuyên bạn nên dùng tất 15$ để mua Red Bull, thức uống ưa thích của Tony Hsieh… và tôi. 

Nhật ký của Nhộng – kỳ 4

Từ lúc bắt tay vào xây dựng thương hiệu của riêng mình: Nhộng, chúng tôi đã nhận được rất nhiều tình cảm yêu mến của bạn bè gần xa, từ những sự ủng hộ về tinh thần cho đến sự ủng hộ cụ thể về mặt vật chất qua hình thức mua sản phẩm của Nhộng (hehe).

Tuy nhiên, điều làm chúng tôi hạnh phúc nhất đó là những sự ủng hộ về mặt sáng tạo. Nhộng đã là và sẽ luôn là một thương hiệu của những thông điệp mang tính sáng tạo. Đã có rất nhiều bạn bè gửi về cho Nhộng những ý tưởng hay ho, những phác thảo đầy năng lượng và cả những bản thiết kế với chất lượng rất tốt. 

Dưới đây là những trích đoạn từ thư của Hạnh, một bạn rất thường xuyên gửi ý tưởng về cho Nhộng:

“December 15, 2012 5:47:30 AM 

Thân mến gửi Nhộng 

Mấy hôm nay mình bị sốt cao vì tẩu hoả nhập Nhộng – iu Nhộng quá chừng. Đầu tiên là bị những nét vẽ mê hoặc, tiếp theo là bị lôi cuốn bởi cách làm việc quá tận tâm, say sưa , sáng tạo, và cuối cùng thì Kết cho đến Chết vì tinh thần lạc quan, bác ái của Nhộng. Không có cái khí chất Lạc Quan, Bác Ái thì chẳng vẽ đẹp được đến vậy, thu hút được nhiều like đến vậy. Facebook kỳ diệu chính ở điểm này: Kết nối:  Ý thức – Ý thức , mà nhờ nó mình đã gặp được bạn – Mình muốn iu bạn theo cách của mình:

Gửi tặng Ý tưởng cho mẫu áo phông.

Mình không biết vẽ, nhưng tự tin về trí tưởng tượng. 

Ý tưởng của hôm nay (nét chì nâu đen trên nền vàng cà phê sữa )

Vẽ chú bé (khoảng 8 – 9 tuổi) đang chơi Yoyo. Chú bé kiễng cả chân lên để hất cho con zozo khỏi chạm đất, con zo zo hơi to , dây hơi dài. Áo chú bé tốc lên hở cả rốn.  Hình ảnh này mình bắt gặp ở ngoài rồi, không có máy ảnh để chụp lại, nhưng mình thấy dễ thương quá, nếu lồng vào nét vẽ của nhộng thì nhìn rất sinh động, chông chênh, bắt mắt.

Mình sẽ còn gửi tiếp những ý tưởng nếu có để Nhộng tham khảo.”

Và bạn ấy vẫn tiếp tục gửi về cho chúng tôi những ý tưởng ngộ nghĩnh và thú vị của mình, đôi khi còn kèm theo cả phác thảo minh hoạ:

“Mình rất thích khẩu hiệu “Dù có ra sao cũng chẳng sao”. Khẩu hiệu trước đây của mình là:

“Gì thì gì thì cũng phải gì chứ” – Giờ mình tặng lại bạn , nếu có hứng thú thì bạn chế font nha, mình sẽ rất hãnh diện nếu nó được in lên áo của Nhộng, còn nếu không được in thì mình cũng vẫn vui vì đã chia sẻ được nó đến Nhộng.”

“Tại vị trí của trái tim người mặc là ô cửa , một cánh mở toang, một cánh mở nửa chừng, ô cửa dẫn vào đường hầm với những bậc thang đi lên phía vai . Dòng chữ: ”Warmly welcomes” (mình nghĩ đây là mẫu áo phù hợp cho những người đến tuổi cập kê mà cứ còn cập kê, cập kê mãi, phần thì mong gặp được người tri kỷ, phần thì e ngại gặp phải người …gian tình)

Chỉ là ý tưởng thôi , mình cũng đã phác sơ sơ minh hoạ = Paint”

Hay

———————————————————

Hôm nay mình chợt nghĩ đến một ý tưởng cho áo phông thế này: Mát lộng như áo phông Nhộng

(đính kèm file): Vẽ một cái quạt bên góc trái dưới cùng, gió thổi về phía cái túi áo ngực , đến nỗi cái túi đấy đáp ở vai hoặc ở tận sau lưng, để lại dấu vết gạch đứt tại vị trí ban đầu của túi ngực. Dòng chữ MÁT LỘNG cũng bị nghiêng dạt và nhoè đi theo hướng gió , như cũng muốn bay theo . 3 cái cúc áo ở đường bổ cổ áo bị đính chệch đi , dạt theo hướng gió (Hoặc không thì bỏ, giữ nguyên cổ tròn như bình thường)

———————————————————-

Một hình ảnh hài hước vừa loé lên trong đầu óc đen tối của mình:

Giành riêng cho áo nữ: Một cái thang dài bắc từ vạt áo lên ngực áo 

Điều này có thể gây cười, vì như thế ám chỉ ngực rất cao. Và đó là mơ ước của tất cả các cô nàng. he he

———————————-

Ý tưởng cho áo phông hôm nay: Hình một trái tim thật to mặc bikini. Mẫu này hơi táo tợn một tí, nhưng mình tin là qua nét bút tài hoa của Nhộng, có thể sẽ trở thành đáng yêu, không kém gì Khoan cắt bê tông đâu. (Chà chà, nghe đến khoan cắt bê tông thì ai mà chả thích chứ, công phá không mệt mỏi, phải có sức khoẻ và đam mê dữ dội mới làm được )”

————————————-

“Ý tưởng cho hôm nay là áo phông có gắn nhiệt kế.

Thường thì trẻ em bị sốt rất ngại kẹp nhiệt độ vào nách, vừa lạnh, vừa nhột. Vậy sao nhộng không thiết kế cho các bé chiếc áo gắn nhiệt kế, để dành riêng cho các em bé trong bệnh viện mặc , vừa không cần cắm nhiệt kế mà bác sỹ và cha mẹ có thể cập nhật liên tục thân nhiệt của bé. Mình đã từng vào viện chăm sóc bé bị sốt, và chứng kiến những em bé ghét cặp nhiệt độ đến thế nào

Vậy nên mình ước có một chiếc áo gắn thiết bị đo thân nhiệt, an toàn, tiện dụng , giành cho tất cả mọi bệnh nhân, đặc biệt là các bé”

Người bạn đáng yêu này còn rất lo lắng cho… đoàn kết nội bộ của Nhộng.

“Nhộng nì, có một chút băn khoăn thế này

Mình nghĩ là Nhộng đang ngày càng được yêu thích, không chỉ vì áo chất lượng cựccc cao, mà còn vì tinh thần của nhóm. Mình tự dưng lo lo không biết đến một ngày nào đó, các thành viên trong nhóm bỗng dưng hết muốn đoàn kết, vì ai cũng muốn tự tôn mình hơn, ai cũng tài giỏi và cá tính – Nhộng làm thế nào để gắn kết mọi người, cùng dung hoà lẫn nhau, cùng tôn vinh lẫn nhau, việc ai nấy làm, công tư tách bạch. Tổ nhộng lúc còn chật chội có lẽ lại thương nhau, còn khi mênh mông ra lại trở nên xa cách. Mình hy vọng cái lo lo vớ vỉn của mình chỉ là chuyện tào lao tí teo, để Nhộng mãi mãi là biểu tượng của lạc quan, chan hoà, trẻ trung, sáng tạo.”

Một số ý tưởng khác của bạn Hạnh:

“Lưng áo in một cái đồng hồ lớn, hình bánh lái tàu thuỷ. Các con số chỉ là những dấu chấm. Kim giờ là con ốc nhọn dài, Kim phút là con cua với cái càng đang chĩa ra chỉ phút, Kim giây là (là gì tuỳ nhộng, mình chưa nghĩ ra). 

Từ ý tưởng dở dang này, mình nghĩ ra cái đồng hồ thật hay hơn (Nhộng không chỉ sản xuất áo phông đúng không)

Một chiếc đồng hồ thật, mũi của các kim là mũi tên. Riêng kim giây có hình cánh cung đang gương lên. CÒn các con số là những trái tim các màu. Một chiếc đồng hồ ngộ ngĩnh, phù hợp với tâm lý của những anh chàng và cô nàng còn đắn đo lựa chọn

Tạm biệt và hẹn gặp lại Nhông ngày mai (nếu có)”

Sau khi nhận được liên tiếp hết thư này đến thư khác từ người bạn đáng mến này, chúng tôi vô cùng bất ngờ. Bất ngờ vì tình cảm mà bạn đã dành cho chúng tôi. Bất ngờ vì những ý tưởng ngộ nghĩnh và hoang sơ của bạn. Bất ngờ vì, đã từ lâu lắm, chúng tôi dường như quên mất rằng việc sáng tạo có thể gây nghiện đến thế nào.

Picasso đã từng nói: “Con người sinh ra ai cũng sáng tạo. Ai cũng được phát cho một hộp bút chì màu khi còn trong nhà trẻ”. Việc động não suy nghĩ ý tưởng và vận dụng những kỹ năng của mình để biến ý tưởng ấy thành hiện thực, đã và luôn sẽ là động lực để thúc đẩy con người tiến lên. Chúng tôi tin là công việc sáng tạo đã mang lại niềm vui lớn cho bạn Hạnh, một người làm trong ngành Điện, cũng như chúng tôi, những người lấy sáng tạo làm sự nghiệp đeo đuổi của mình. Đây là một vẻ đẹp khác của việc làm sáng tạo: ai cũng có thể nghĩ ra một ý tưởng tốt, và ý tưởng tuyệt vời đó có thể thay đổi thế giới.

Một người bạn thân thiết khác của Nhộng, anh Đạt, nhà thiết kế kỳ cựu hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, lại ủng hộ Nhộng bằng những thiết kế tuyệt vời của anh.

Bạn Hạnh và anh Đạt là hai trong số rất nhiều người đã đóng góp và giúp đỡ Nhộng bằng những ý tưởng tuyệt vời của mình. Điều này đã cho chúng tôi một động lực lớn lao để tiếp tục dồn sức vào công việc của mình, và tại sao không nhỉ, xây dựng một cộng đồng gồm toàn những nhà sáng tạo tuyệt vời, để những ý tưởng của họ không bị quên lãng như vô số ý tưởng khác đang chết hàng ngày trong những nơi “làm sáng tạo” khác của Việt Nam. Ý tưởng của họ sẽ được áp dụng lên những sản phẩm chất lượng tốt, mẫu mã đẹp, sản xuất tại Việt Nam, cho người Việt Nam sử dụng.

Và đó sẽ là dự án lớn tiếp theo của Nhộng: một cộng đồng sáng tạo của chúng ta, được xây dựng bởi chúng ta, và dành cho chúng ta.

Câu chuyện về mẫu áo “Đừng chết”

Hôm nay, mẫu áo “Đừng chết” của Nhộng đã về đến tổ. Áo rất đẹp, hình in chi tiết và sắc nét. Dĩ nhiên là anh em chúng tôi rất mừng vì đã sản xuất được mẫu áo ưng ý.

Tuy nhiên, khi Nhộng chia sẻ mẫu áo này lên trang Facebook của mình, có rất nhiều bạn đã bình luận là Nhộng “ăn theo tận thế”, “tung tin đồn nhảm nhí” v.v… Hoặc, đặc biệt hơn, có những người bảo với Nhộng rằng họ không hiểu câu trích dẫn in trên áo:

“Hầu hết người ta chết năm 25 tuổi, nhưng mãi đến khi 75 tuổi họ mới được chôn”.

Bảo Nhộng “ăn theo tận thế” thì cũng chẳng sai (Một sự kiện đáng chú ý như vậy, nếu không ăn theo thì quả thực Nhộng thấy rất tiếc, hehe). Nhưng những sản phẩm của Nhộng làm ra không phải đơn thuần là để câu khách hay để bán được nhiều áo. Mỗi mẫu thiết kế của chúng tôi đều gắn liền với một câu chuyện, một trải nghiệm nào đó mà chúng tôi thấy có ý nghĩa. Mẫu áo này cũng không phải là ngoại lệ.

Như các bạn cũng có thể thấy, mẫu áo này bắt nguồn từ một câu nói của Benjamin Franklin, “là một trong những người thành lập đất nước nổi tiếng nhất của Hoa Kỳ. Ông là một chính trị gia, một nhà khoa học, một tác giả, một thợ in, một triết gia, một nhà phát minh, nhà hoạt động xã hội, một nhà ngoại giao hàng đầu. Trong lĩnh vực khoa học, ông là gương mặt điển hình của lịch sử vật lý vì những khám phá của ông và những lý thuyết về điện, ví dụ như các khám phá về hiện tượng sấm, sét. Với vài trò một chính trị gia và một nhà hoạt động xã hội, ông đã đưa ra ý tưởng về một nước Mỹ và với vai trò một nhà ngoại giao trong thời kỳ Cách mạng Mỹ, ông đã làm cho liên minh là Pháp giúp đỡ để có thể giành độc lập.” (nguồn: Wikipedia).

Một người làm được nhiều lớn lao như vậy chỉ trong một đời người ngắn ngủi, thật xứng đáng để chúng ta nể trọng. Và Nhộng tin rằng bí quyết để ông làm được như vậy, cũng như rất nhiều người vĩ đại khác trên quả đất này, đó là ông luôn cháy hết mình vì những mục đích của ông trong cuộc sống. Chỉ đam mê không thôi có thể sẽ không giúp bạn đạt được mục tiêu của mình, nhưng nếu thiếu đam mê thì bạn sẽ không bao giờ, không bao giờ tìm thấy ý nghĩa và niềm vui trong những việc mình làm.

Hay như Steve Jobs, người có ảnh hưởng rất lớn đến cách suy nghĩ của Nhộng, đã từng nói trong bài diễn văn nổi tiếng của ông với những sinh viên vừa tốt nghiệp của đại học Standford:

Chẳng ai muốn chết cả. Ngay cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết để lên trên đó. Ấy vậy mà cái chết là điểm đến cuối cùng của tất cả chúng ta. Chẳng ai trên đời thoát được kết cục này. Và nó nên như thế, bởi vì Cái chết chính là phát minh tuyệt vời nhất của Cuộc sống. Nó là tác nhân làm cuộc sống thay đổi. Nó dẹp bỏ cái cũ để dọn đường cho cái mới. Ngay lúc này đây thì cái mới chính là bạn, nhưng một thời gian không xa nữa, bạn sẽ dần trở thành cái cũ và bị dẹp đi mất. Xin lỗi vì đã quá bi kịch hoá mọi thứ như vậy, nhưng đúng là như thế đấy.

Quỹ thời gian của bạn là hữu hạn, thế nên đừng phí hoài nó để sống cuộc sống của người khác. Đừng mắc kẹt lại trong những thứ giáo điều – tức là sống như thể bạn là kết cục của những suy nghĩ của người khác. Đừng để những tiếng vo ve phiền nhiễu của người khác nhấn chìm giọng nói trong tâm khảm bạn. Và quan trọng nhất là, hãy có can đảm để theo đuổi trái tim và trực giác của chính bạn. Bằng cách nào đó mà chúng đã biết được con người mà bạn thực sự muốn trở thành. Tất cả những điều còn lại chỉ là thứ yếu.

Hãy ước mơ như thể bạn sẽ không bao giờ chết.

Hãy sống như thể ngày mai là tận thế. (Mà biết đâu tận thế thật? :D)

….

Và đó cũng là câu chuyện về mẫu áo này của Nhộng.

Chúc tất cả bình yên sau đêm mai.

___________________________________________________________

Nhật ký của Nhộng – Kỳ 3

Hôm nay là một ngày khá đặc biệt với Nhộng. Hôm nay, chúng tôi chính thức launch phiên bản beta của website Nhộng tại địa chỉ: www.nhong.vn hoặc www.beta.nhong.vn

Chúng tôi cảm thấy vô cùng vui sướng khi hoàn thành trang web này, dẫu chỉ mới là bản beta. Full HTML, responsive web, e-commerce optimized v.v… Giờ đây bạn đã có thể mua áo chỉ với chiếc điện thoại thông minh của mình.

Như vậy là công sức thức đêm thức hôm, ăn mì gói, uống nước lọc của anh em đã được ghi nhận bước đầu.

Tính đến nay Nhộng đã được hơn 5 tháng tuổi, vẫn còn quá non trẻ và đang đối mặt với rất nhiều thử thách.

Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đã đi uống vài cốc bia để ăn mừng. Đối với start up, chúng ta luôn cần ăn mừng những chiến thắng dù là nhỏ nhất.

Xin mời các bạn ghé chơi sạp bán hàng trực tuyến của Nhộng tại địa chỉ nói trên: www.nhong.vn và xin hãy vui lòng đóng góp ý kiến một cách thẳng thắn để Nhộng phục vụ mọi người được tốt hơn.

Thư phản hồi xin gửi về lienhe@nhong.vn hoặc justin@nhong.vn 

Tất cả ý kiến phản hồi của mọi người đều sẽ được xem xét và cân nhắc một cách cẩn thận.

Một trong những ưu tiên hàng đầu của Nhộng là làm sao mang lại những content tốt nhất cho người dùng của mình. Do đó, Nhộng xin giới thiệu với các bạn về Chuẩn CMNR của chúng tôi. Đoạn này cũng có thể được xem trên website của Nhộng ở địa chỉ: http://beta.nhong.vn/gioi-thieu-chuan-cmnr

Giới thiệu chuẩn CMNR

Tất cả những sản phẩm của Nhộng đều đã qua các khâu kiểm định, thẩm tra khắt khe và đạt chuẩn CMNR. Vậy Chuẩn CMNR là Chuẩn gì? Ngoài những cách giải thích như CMNR tức là Chứng minh nhiều rồi hay Chúng mình nhặt rau, Chuẩn CMNR là một chuẩn riêng chỉ sản phẩm của Nhộng mới có. Những sản phẩm đạt chuẩn CMNR của Nhộng phải hội đủ các yếu tố sau:

– Chất lượng: Áo của Nhộng được làm từ chất liệu thun cotton 4 chiều giúp các bạn cảm thấy mát mẻ khi trời nóng và bớt lóng ngóng khi trời rét. Trước khi xuất xưởng, sản phẩm đã được kiểm tra chất lượng kỹ lưỡng sau đó mới chui vào kén và đến tay khách hàng.

– Mát mắt: Những thiết kế của Nhộng khi đến được tay khách hàng đều trải qua nhiều vòng kiểm duyệt và cãi nhau khắt khe giữa các con Nhộng trong Tổ Nhộng. Điều này đảm bảo bạn đang có trong tay một mẫu thiết kế được Nhộng sáng tạo với khả năng tốt nhất của mình. Chúng tôi hy vọng các bạn sẽ thấy sướng con mắt bên phải, mát con mắt bên trái khi cầm trên tay sản phẩm của Nhộng.

– Nổi bật: hầu hết các sản phẩm của Nhộng đều được sản xuất với số lượng giới hạn và không bán qua các kênh phân phối khác nên chắc chắn bạn sẽ có một sản phẩm không những đẹp mà còn cực độc, giúp bạn nổi bần bật trong đám đông. Có một anh khoai Tây sau nhiều tháng vật vã vì cô đơn ở Việt Nam, một đêm quyết định mặc áo Khoan cắt bê tông – cách 30 cm đi chơi và kết quả là hiện giờ mũi khoan của anh đang vô cùng hạnh phúc.

– Rặt Việt Nam: Tất cả những sản phẩm của chúng tôi đều được sản xuất tại Việt Nam. Sử dụng sản phẩm của Nhộng tức là bạn đang ủng hộ một đám nghệ sĩ nghèo rách nhưng vô cùng yêu Tổ quốc!

_______________________________

Nhật ký kỳ này xin được kết thúc tại đây. Hẹn các bạn lần sau!

Ngành sáng tạo Việt Nam – Nơi những ý tưởng đời đời yên nghỉ – Kỳ 1: Designer.

Image
Thưa bà con cô bác, tôi hành nghề trong lĩnh vực của mình đến nay cũng đã gần 8 năm. Tài năng có hạn nên lẹt đẹt mãi cũng chỉ vừa đủ ăn, chưa vươn đến tầm siêu sao du học quốc tế hoặc đi rao giảng cho người khác về thiết kế được. Nhưng sau ngần ấy năm lăn lóc với nghề, tôi cũng có dịp nhìn thấy vài điều éo le về cái nghề mình đã chọn. Thế nên nhân lúc vừa trải qua mấy tuần lễ cuồng loạn với các thể loại khách hàng, tôi nảy ra ý viết một loạt bài nho nhỏ về những con người làm trong một ngành có cái tên rất kêu là ngành “sáng tạo”.  
 
Đối tượng đầu tiên mà tôi muốn nói đến là anh em designer. Chỗ nào sang thì gọi là “nhà thiết kế”, chỗ nào mì ăn liền thì gọi là “chuyên viên đồ hoạ vi tính”. Có mấy chỗ dùng tiếng Anh khi làm việc thì gọi hội này là Mac Monkeys, tức là mấy con khỉ biết xài máy tính Apple. Họ (một cách không chính thức) là cái đáy của chuỗi thức ăn. Họ là những người làm ra phần lớn những thứ bạn thấy ngoài đường, trên báo, trong khi các quý vị Giám đốc mỹ thuật hay Giám đốc sáng tạo còn bận làm những việc hết sức hệ trọng chẳng hạn như đi họp hoặc đi hút cỏ.
 

Nói chung vì miếng cơm manh áo mà hầu hết anh em làm thiết kế ở ta đều trở thành nô lệ Photoshop hoặc AI cho khách hàng, chả khác nô lệ tình dục là mấy. Đây là một sự thật đau lòng nhưng chắc muôn đời mọi chuyện sẽ vẫn thế vì khách hàng là thượng đế, và một designer hèn nhát sẽ chiều lòng những ý muốn thớ lợ nhất của họ chỉ để nhận tiền để mà tiếp tục sinh tồn. Những designer này đáng thương nhiều hơn là đáng trách. Tôi thông cảm với họ. Tuy nhiên tôi vẫn hy vong một ngày nào đó họ tắt con mẹ nó hết máy tính đi và bảo “Bố đếch làm nữa, bố về vẽ áo thun bán còn hơn!”. Nếu có một ngày như thế thật, tôi sẽ vô cùng sung sướng và chờ xem những vị giám đốc mỹ thuật hay giám đốc sáng tạo kia sẽ làm cái quái gì trên cõi đời ô trọc này.

 
Còn một thể loại designer khác nữa là thể loại chất lừ như củ khoai từ. Các anh xăm trổ rất kinh, đi xe hoặc rất cũ hoặc máy nổ rất to hoặc chỉ đi taxi, quần áo hoặc rách rưới hoặc toàn hàng hiệu. Nói chung là hầm hố.
Thiết kế của các anh trông rất bài bản và chuyên nghiệp, móc ấp bằng chất liệu ba chiều đổ bóng thêm phần thực hư long con bà nó lanh. Phong cách thiết kế thời thượng nhất các anh đều cập nhật đầy đủ, hoặc cũng có khi các anh chỉ có một phong cách duy nhất áp dụng cho tất cả các dự án. Nhưng oái oăm thay 10 mẫu thiết kế thì 9 mẫu anh lấy hình có sẵn trên mạng, về nhà làm vài phát Ctrl + U, Ctrl + T, Ctrl + L là anh nghiễm nhiên thành nhà thiết kế có hạng. Thể loại này ngày càng đông và nguy hiểm. Các bạn hãy cẩn thận, khi gặp những designer như thế này vui lòng không nhắc đến các chữ như sau: “Mac”, “Nhiếp ảnh”, “Retro”, “Chất”, “Phượt”.
 
Tuy nhiên vẫn còn hy vọng cho chúng ta khi một bộ phận designer thà về nhà vẽ áo thun kiếm sống qua ngày còn hơn là ngày ngày dạng chân ra cho khách hàng thoả sức “Em ơi cho logo to lên”, “Em ơi cho ngực mẫu nở thêm tí nữa” v.v… Hay có những designer tài năng và tâm huyết với nghề, ra riêng mở công ty thiết kế làm project cho toàn khách hàng ngon, khách hàng nào không ngon các anh tiễn lên non luôn. Đây là những tiếng nói của hào khí designer bất diệt, tuy còn nhỏ lẻ nhưng vô cùng đáng khích lệ.
 
Bài đầu tiên cho nên xin phép ngừng ở đây. Kỳ sau tôi xin hầu các bạn những câu chuyện tai nghe mắt thấy của tôi về các anh Giám đốc Mỹ thuật – Art Director (Ếch đi dép to).