Gravity: Nơi hy vọng bùng lên rồi trôi lơ lửng

(Bài này thể hiện quan điểm cá nhân của người viết và có tiết lộ nội dung phim. Vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc).
 
Image

Gravity (đạo diễn Alfonso Cuaron) là một bộ phim làm nhiều người mong đợi, trong đó có tôi. Trước hết vì Cuaron nổi tiếng, cả trong vai trò đạo diễn và nhà sản xuất. (Ông là đạo diễn phim Paris Je t’aime – một phim hay về những cung bậc tréo ngoe của tình yêu, là nhà sản xuất của bộ phim đầy ma mị Pan’s Labyrinth với concept art vô cùng quái dị và hiệu quả). Với bề dày thành tích đáng nể như vậy, việc ông bỏ ra nhiều tâm huyết để làm phim Gravity và được người ta mong đợi là điều dễ hiểu.

Image 
 
Và bộ phim đã nhận được sự đón nhận nhiệt liệt. Phim được đánh giá 8.7/10 trên IMDB, 9.1/10 trên Rotten Tomatoes, doanh thu phòng vé cao ngất ngưởng. Mọi người tung hô bộ phim từ Trailer trở đi, dành nhiều mỹ từ để ca ngợi nó. Với cá nhân tôi, Gravity cực kỳ giống một phim bom tấn khác là Life of Pi.
 
Image
 
Cả hai phim đều do những đạo diễn tên tuổi làm. Cả hai phim đều có motif nhân vật hero phải vượt qua một quãng đường dài gian khổ để đến được miền đất lành. Cả hai phim đều có kỹ xảo hình – thanh xuất sắc và được khán giả và giới phê bình đánh giá cao. Và theo tôi, cả hai phim đều là những món ăn được bày trí vô cùng đẹp mắt nhưng nêm thiếu muối. 
 
Cũng giống như Life of Pi, đây là một phim không thể chê vào đâu được về mặt nghe nhìn. Không gian vũ trụ lúc thăm thẳm ghê rợn, khi thì huy hoàng chói loá, sẽ làm bạn thoả mãn. Dẫu có nhiều ý kiến của các nhà vật lý lẫn cựu phi hành gia cho rằng phim này ba xạo về mặt khoa học với đủ các dẫn chứng hoành tráng, nhưng người xem sẽ không vì thế mà không tin sái cổ rằng phim được quay trong vũ trụ thật, với những cơn bão mảnh vỡ vệ tinh thật, và những chiếc phi thuyền thật. Phần âm thanh và nhạc phim cũng được làm rất bài bản. Khi xem trong rạp được trang bị hệ thống Dolby Atmos, bạn sẽ có cảm giác mình cũng đang ngọ nguậy trong một bộ đồ phi hành gia, lơ lửng trong vũ trụ bao la kia. Những đoạn hay nhất về âm thanh là những đoạn hoàn toàn…câm bặt, nó thể hiện rất tốt cảm giác trơ trọi trong không gian, tiếng nhạc phát ra từ Matt (George Clooney đóng) – người bạn đồng hành chết yểu của Ryan (Sandra Bullock) – khiến cho người ta cảm thấy ấm áp hơi người hơn trong một số cảnh phim.
 
Image
 
Cả hai diễn viên nữ và nam chính của phim này đều từng thành công trong các vai hài. Sandra Bullock rất duyên và hấp dẫn trong The Proposal, hay mới đây là The Heat, nhưng tôi có cảm giác Bullock đóng vai này không hợp. Nhìn cô ta, người xem biết chắc rằng nhân vật chính sẽ không thể chết được, vì bà này còn máu lửa lắm. Tôi tự hỏi sẽ thế nào nếu như Hillary Swank hay thậm chí là Angelina Jolie đóng vai Ryan. Có lẽ sẽ là một Ryan chấp chới và chênh vênh hơn cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, và sẽ ép-phê hơn khi cô ta quay về từ cõi chết chăng?
 
Tôi thích vai của George Clooney. Ông này càng già càng đóng hay. Tuy tôi thích Clooney đóng vai bi như trong The American hay Up in the air hơn, nhưng ổng đóng vai hài hài tửng tửng tràn trề nhựa sống cũng rất xuất sắc. Tôi rất thích chi tiết ổng cứ chăm chăm đếm giờ coi mình đã phá kỷ lục “đi bộ trong không gian” của thằng cha Liên Xô nào đó chưa, dù chết tới nơi rồi. Chi tiết này thể hiện tinh tế tính cách nhân vật Matt do Clooney đóng.
 
Image
 
Nhưng tiếc thay, cũng như Life of Pi, nội dung của bộ phim quá hời hợt. Những chuyển biến trong tâm lý nhân vật, yếu tố quan trọng nhất để làm nên một bộ phim hay với motif cũ kỹ kiểu thế này, là quá đơn giản và đôi lúc ngô nghê. Ryan lúc sắp sửa quyên sinh thì mơ thấy Matt hiện hồn về mách nước để thoát ra khỏi hoàn cảnh hiểm nghèo, sau đó quay trở lại bừng bừng khát vọng sống. Những trạng thái tâm lý khác nhau, nếu được khai thác một cách tinh tế hơn, chắc chắn sẽ mang lại một bộ phim rất khác. Nếu nhớ lại A space odyssey, I am legend hay gần đây là Prometheus – tâm lý tuyệt vọng, cô đơn của nhân vật được miêu tả rất tinh tế, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sức mạnh. Cái thiếu nhất của Gravity chính là những chi tiết nhỏ kiểu như khi Robert Neville (Will Smith đóng) tự tay bóp chết con chó – người bạn duy nhất của anh trong một thành phố không người trong phim I am legend.
 
Mỗi người xem phim và đánh giá phim hay dở theo một tiêu chuẩn khác nhau. Với tôi, một phim hay là phim khiến bạn phải suy nghĩ. Suốt thời gian xem phim và sau khi xem xong, không một lần tôi phải bóp trán vì một câu thoại hay, một tình tiết nhiều ẩn dụ, chứ đừng nói đến việc hứng khởi vì thông điệp mà bộ phim mang lại. Để giải trí nhẹ nhàng, tôi thích phim hài nhảm kiểu 7 Psychopaths, để trầm trồ vì công nghệ và kỹ xảo, tôi thích Pacific Rim hơn vì gợi nhớ 5 anh em siêu nhân hồi xưa. Gravity có lẽ sẽ hợp với những ai ít được xem phim hay về nỗi cô đơn.
 
Image
 
JK
Sài Gòn – 18 tháng Mười 2013.
 
 
 
Advertisements

Đường đua

Mấy ngày nay đã có quá nhiều bài báo và bài review về bộ phim này. Với cá nhân tôi, một người mê phim vô cùng và mỗi ngày đều cố gắng xem một phim dù bận đến mấy, tôi cảm thấy mình cần phải viết một cái gì đó.

 

Tôi tham gia thiết kế và sản xuất chiếc áo mà êkíp làm phim Đường đua tặng cho khách mời trong đêm công chiếu, cũng có thể tính là có đóng góp một phần cực nhỏ vào bộ phim. Do đó, khi đi xem phim, tôi luôn tự dặn mình là đừng vì nhận được một khoản tiền làm áo từ họ mà bị điều này làm ảnh hưởng đến đánh giá của mình về bộ phim, và vào rạp với một thái độ hết sức phòng thủ và nghi ngờ.

 

Vì sao, vì cái gọi là nền điện ảnh nước nhà đã quá nhiều lần làm tôi chán ngán đến mức lợm giọng. Thậm chí sau khi xem xong phim Chuyện tình Sài Gòn, tôi đã thề độc sẽ không bao giờ xem phim Việt Nam nữa. Lời thề ấy kéo dài 2 năm trời và kéo theo nhiều sự hằn học, cực đoan của tôi với phim Việt.

 

Sự hằn học và cực đoan ấy vẫn còn, và có phần mạnh mẽ hơn sau khi xem “bản nháp” của một bộ phim vừa bị cấm chiếu vì “không phản ánh đúng thực trạng xã hội”. Khi vị đạo diễn của phim ấy bắt đầu dùng những “review” đầy mũi mẫn của đám khán giả hời hợt để bao biện cho một phim dở không để đâu cho hết, tôi càng thấy phản cảm hơn.

 

Nói dông dài như thế này là để các bạn thấy tôi có mối ác cảm sâu cay với phim Việt. Tôi xem Đường đua với mối ác cảm vẹn nguyên ấy trong đầu. Tuy nhiên bộ phim này đã cho tôi một chút hy vọng dù là rất nhỏ bé với nền điện ảnh của nước nhà.

 

Với tôi, bộ phim còn nhiều điểm yếu, mà yếu nhất là khâu kịch bản. Tôi cảm thấy hụt hẫng khi xem xong phim mà có cảm giác như tất cả chỉ là một món tráng miệng cho một sequel hứa hẹn hoành tráng và hấp dẫn hơn nhiều. Diễn xuất đôi chỗ còn quá nặng chất “kịch” cũng là một điểm trừ khác.

 

Tuy nhiên bộ phim này đã làm được điều mà trước đây chưa có phim Việt nào khác ngoài Xích lô (nếu có thể gọi Xích lô là phim Việt) làm được, đó là khiến tôi thực sự quan tâm đến số phận và câu chuyện của các nhân vật trong phim. Mr. PAK thể hiện tròn vai diễn của mình và tôi tin là anh ta đã cố gắng 200% khả năng để đóng vai Lộc trong phim.

Image

Tôi có cảm tình với Lộc của PAK vì đây là một nhân vật mà tôi có thể liên hệ được. Cảm xúc của vai diễn được PAK thể hiện rất tốt và vừa phải. Tôi thấy anh này có lẽ nên làm diễn viên luôn thay vì đi hát.

 

Nhân vật Hải của Nhan Phúc Vinh có lẽ là vai phản diện ấn tượng nhất của điện ảnh Việt trong thời gian qua, tuy nhiên như vậy vẫn là chưa đủ. Xuyên suốt các đoạn phim của nhân vật Hải, tôi có cảm giác anh này đang cố gắng trở nên bệnh hoạn ngoài khả năng của mình. Nhân vật Hải của Vinh làm tôi nhớ đến Gary Oldman trong Leon the Professional, dĩ nhiên mọi sự so sánh đều khiên cưỡng, nhưng tôi ước Vinh có đủ độ tà ác để mỗi cái cười ha hả, mỗi nét trừng mắt đều làm người ta hơi lạnh gáy. Gary Oldman từng làm tôi nổi gai ốc với điệu vặn cổ răng rắc quái đản trong Leon mà không cần phải cố tỏ ra mình là một tên trùm xã hội đen. Có lẽ còn rất lâu nữa màn ảnh Việt mới có một vai ác ấn tượng như vậy.

Image

 

Nhân vật Lâm của Quý Bình không có quá nhiều điều để nói tới ngoại trừ việc anh này có ngoại hình rất điện ảnh. Hy vọng anh sẽ có dịp xuất hiện trở lại với một vai diễn khó hơn.

Image

 

Điểm sáng nhất về mặt diễn xuất của phim với tôi là nghệ sĩ kỳ cựu Trung Dân. Ngoại trừ đoạn báo hiệu cho cô con gái chạy đi quá lộ liễu và kịch thì sự tự nhiên và chất “đời”, diễn mà như không diễn của ông thực sự làm tôi thích thú. Giá như ông xuất hiện trên poster chính của phim thì tôi đã có một bức vẽ riêng dành cho ông.

 

Một bộ phim được thực hiện chỉn chu và có đầu tư bởi những người có sức trẻ, chuyên môn và nhiệt huyết như Đường đua là một dấu hiệu cực kỳ vui cho những ai quan tâm đến điện ảnh Việt Nam. Tuy không phải là một phim xuất sắc nhưng chắc chắn là rất đáng xem. 

 

🙂