Ý tưởng này là của tao!

Image

 

Người làm trong ngành sáng tạo được trả tiền để suy nghĩ ra ý tưởng và thực hiện nó.
Suy nghĩ và thực hiện.
Hai vế, chứ không phải một.
Nghĩ, và làm.
Có những người sẽ giỏi suy nghĩ hơn.
Cũng có những người giỏi thực hiện hơn.
Nhưng cũng có rất nhiều người chỉ có thể/hoặc chỉ muốn làm được một thứ.
Họ chỉ có thể nghĩ được, nhưng làm không được.
Hoặc chỉ có thể làm theo ý của người khác, chứ không tự nghĩ được.
Bản thân một ý tưởng giống như một cơn gió, nếu nói theo lối mơ mộng.
Còn nếu nói theo lối phồn thực, ý tưởng chẳng khác nào một phát rắm.
Ý tưởng giống như một con ma chẳng ai thấy, nên chẳng ai sợ.
Trừ khi con ma ấy chui vào cái áo dài trắng, bay lòng vòng trong đêm.
Người có ý tưởng mà không thực hiện nó
Cũng giống như một người dành suốt cả đời mình để nói “Giá như…”
Người có rất nhiều chiêu trò, kỹ thuật, kỹ xảo để hiện thực hóa một ý tưởng, nhưng không biết dùng những chiêu trò ấy vào việc gì
Cũng giống như một chàng tiền đạo vô kỷ luật, cầm bóng rê từ đầu sân đến cuối sân, sau đó sút vào trọng tài biên.

Một trong những ngộ nhận mà tôi thấy rất nhiều ở các bạn trẻ lẫn không còn trẻ nữa.
Đó là câu: “Ý tưởng này của tao!”
Này bạn, ý tưởng chỉ là một phát rắm.
Trừ khi bạn khoác cho nó cái áo dài trắng của chính bạn.

Advertisements

Ký sự dài kỳ: Ngành sáng tạo Việt Nam #2: Art Director – Ếch đi dép to trong một vũng nước quá nhỏ

Image

Lưu ý trước khi đọc:

1) Bài viết thể hiện quan điểm riêng của người viết. Vui lòng ném đá thoải mái.

2) Người viết là người cực kỳ ghét ngành quảng cáo nên sẽ có những thiên kiến vô cùng chân thực về ngành quảng cáo. Nếu bạn yêu quảng cáo, vui lòng cân nhắc trước khi đọc tiếp.

Art Director – Ây Đi (AD) – Giám đốc mỹ thuật – Ếch đi dép to – Ếch kêu rất to.

Tay cắp con Macbook Pro, mắt đeo kính gọng dày sành điệu, nếu là nam thì anh sẽ mặc áo sơ mi hoa lá cành cài cúc từ cổ đến bẹn, quần nhiều màu sặc sỡ, nếu là nữ thì chị sẽ như một người mẫu nơi công sở làm cho anh em FA (Final Artist – Forever Alone) phải trố mắt há mồm thòm thèm. Đây là chân dung điển hình của một Art Director trong môi trường sáng tạo. 

Dĩ nhiên khuôn mẫu nào cũng có nhiều ngoại lệ, dĩ nhiên vẫn có những AD nam trông như người mẫu nữ nơi công sở và những AD nữ mặc áo cài cúc từ cổ đến bẹn. Tuy nhiên, quần áo chỉ là một phần (dù khá quan trọng) khi phiến bàn vấn đề về các AD thân yêu của chúng ta. Cái tôi muốn cố gắng khắc hoạ ở đây, trong phạm vi bài viết này, đó là: AD là ai, làm việc gì, làm ở đâu, và làm thế nào để trở thành AD. 

AD là ai?

Art Director là một chức danh để chỉ chung những người chịu trách nhiệm về định hướng mỹ thuật cho khách hàng của công ty hay của công ty, nhưng tuỳ theo lĩnh vực kinh doanh mà công việc và độ hoành tráng của AD (kèm theo thu nhập) sẽ khác nhau. Chẳng hạn như AD cho một tạp chí thời trang danh tiếng thì khá là oách, nhưng AD cho một công ty quảng cáo thì tương đối lìu tìu. Chẳng hạn thế.

AD làm gì, làm ở đâu?

Nhìn chung có 2 trường phái AD. Trường phái 1: Vì tao là AD nên cái gì tao cũng làm được. Trường phái 2: Vì tao là AD nên tao không làm mấy cái chuyện tầm thường đó. Tao chỉ ngồi chỉ mày làm thôi. Nè, vầy nè, vầy nè… Đó, dễ ẹc, làm đi.

Khỏi phải nói. Tôi thích những AD làm việc theo trường phái 1. Với điều kiện là họ giỏi. Mà những AD kiểu này thường là giỏi. Họ giỏi vì họ làm nhiều. Càng làm nhiều thì càng giỏi, càng giỏi càng muốn làm nhiều, cho nên lại càng giỏi. Trong khi họ càng ngày càng giỏi thì những AD theo trường phái 2 còn đang bận đi họp, đang ngồi “phác thảo định hướng mỹ thuật”, tìm “rép-phờ-rần” (reference – tư liệu tham khảo, hay nói con mẹ nó ra là thấy cái nào đèm đẹp và hờm hợp thì chôm về kêu mấy thằng Khỉ ăn táo – Mac Monkeys làm), hoặc đang hút thuốc.

Cho nên nếu bạn hỏi tôi, làm AD tức là làm gì? Tôi sẽ trả lời: làm tất! Miễn là đẹp!

Như đã nói, tuỳ theo lĩnh vực mà công việc của AD sẽ khác nhau. Làm AD cho tạp chí thì sẽ tìm ra định hướng về mặt Mỹ thuật cho tạp chí ấy, dùng font chữ gì, tông màu chủ đạo thế nào, măng-xét ra làm sao… Khi đi chụp ảnh thì chọn nhiếp ảnh gia nào, muốn ánh sáng, màu sắc, cảm xúc của bộ ảnh nó như thế nào, chọn người mẫu nào… Khi đi dự ì ven thì mặc quần áo gì cho nó thể hiện mình là người có gu v.v… Nói chung rất lấp lánh ánh đèn màu làm cho bao con thiêu thân đâm đầu mà ngờ đâu đời không trơn tru như đít con gà mái dầu. Trên vạn người mà chỉ dưới một số ít người (tổng biên tập, chủ đầu tư v.v…) Lại còn được các bạn nhiếp ảnh gia mới nổi, các stylist mới ra trường ríu rít săn đón ngưỡng mộ. Nói chung là hoành.

AD trong một agency quảng cáo thì tương đối không hoành. Nếu nói một dự án truyền thông cho một nhãn hàng nào đó cũng giống như một câu chuyện, thì người làm AD sẽ cùng làm việc với Copywriter (CW – Cọp pỉ hai tờ – Chuyên viên viết lời quảng cáo) để nghĩ ra xem nên nói cái gì, thông qua một quá trình rất là hoạt huyết dưỡng não gọi là Brainstorm (a.k.a Rang tôm, bão não… tuỳ địa phương agency). Sau đó là đến công đoạn Ếch-xê-cu-sần (Execution), tức là bây giờ biết nói cái gì rồi, giờ nghĩ xem phải nói thế nào cho hay, cho hấp dẫn, cho bán được hàng. Trong khi CW chỉ ngồi nặn óc nghĩ mấy câu headline giật tít câu view vớ vỉn, thì AD sẽ phải rị mọ chọn từng font chữ, cắt từng tấm hình, thử hàng chục kiểu bố cục khác nhau để cho ra vài óp-sần cho khách hàng chọn. (Mình đang nói AD týp 1, AD týp 2 thì sẽ nguệch ngoạc mấy cái phác thảo chì vớ vẩn xong vứt cho designer làm. Mỗi lần gặp bọn týp 2 này thì anh em designer chỉ có nước lầm bầm đù má thằng AD, mai mốt ông mày làm AD thì mày biết tay ông!). Xen giữa quá trình này là vô số buổi họp có tác dụng gây mê cực cao. Hiện tại tôi chưa có nghiên cứu khoa học chính thức nào để chứng minh cho việc này, nhưng có thể đây là lý do của việc dân sáng tạo buộc phải uống cà phê cho đỡ u mê.

Nếu may mắn được khách hàng mua một óp-sần nào đó (thường là óp-sần của khách hàng), AD sẽ cùng với CW tiếp tục đi họp. Họp coi talent (tức là tài năng – tức là diễn viên đóng quảng cáo – thường không có tài năng gì chỉ được cái vếu to) của cái quảng cáo này là em nào, quần xì líp của em ấy màu gì, bãi cỏ em ngồi nó có sắc độ xanh như thế nào. Họp với bên sản xuất. Nếu là quảng cáo báo, 2 chiều, thì họp với thằng chụp hình. Nếu là quay phim thì họp với thằng đạo diễn. Nếu là digital thì họp với mấy thằng dev. Họp đã đời chán chê thì đi sản xuất. Sản xuất về lại tiếp tục đi họp. Cứ thế… Một vòng tròn lẩn quẩn làm con người ta trở thành những thằng ngớ ngẩn.
Image
Tôi hy vọng, những người ôm mộng làm AD sẽ không vì những sự thật đau lòng này mà vỡ mộng. Nếu bạn vỡ mộng và quyết định từ bỏ, thì chúc mừng bạn, bạn đã có một lựa chọn vô cùng sáng suốt. 

Nhưng mà oái oăm thay nếu bạn vẫn hừng hực khí thế, quyết chí làm AD, thì xin đọc tiếp.

Làm sao để thành AD?

Tuỳ nơi làm việc mà người ta đòi hỏi ở AD những yêu cầu khác nhau, bao gồm nhưng không nhất thiết phải là toàn bộ, các điều kiện sau: thành thạo Photoshop, Illustrator, InDesign, Flash, CSS, HTML5, C4D, After Effect, Premier Pro. Có khả năng vẽ tay và máy. Có khả năng chém gió. Có kiến thức về các trường phái mỹ thuật và luôn cập nhật các trường phái mới mẻ, cun (kool). Có khả năng ngồi họp hàng nhiều giờ liền nói về những vấn đề vĩ mô như màu quần xịp của talent hay độ xoắn của sợi mì A so với sợi mì B. Không ngại gian khổ, tuần làm việc 60 – 80 tiếng. Trong thời gian đầu làm junior lương từ 200-400 $, lê lết mấy năm sau lên middle weight lương từ 600-1200$, đến lúc răng rụng chân chậm tóc bạc lương có thể lên đến vài ngàn đô, đủ tiền để chữa ung thư phổi do hút thuốc quá nhiều và ung thư gan do nhậu nhẹt quá sức.

Riêng với ngành quảng cáo, bứt cứ tên hề nào cũng có thể làm AD. Chẳng hạn như tôi đây. Cứ xin đại, cắn răng làm intern vài tháng, nói lời tạm biệt xã hội, ăn mì gói uống nước lã, tự học Photoshop và AI trên mạng. Tada! Vì em đã thể hiện tốt, chăm chỉ, nên công ty sẽ giữ em lại làm junior art director – tạm dịch – Giám đốc Mỹ thuật Thiếu nhi. Hãy chính thức nói lời vĩnh biệt với cuộc sống xã hội, để lao đầu vào làm quần quật như máy bơm Nhật, để sau vài năm, nhìn lại, và viết ra những điều vớ vẩn, giống như cái bài viết này.

Kỳ sau: Cọp Pỉ Hai Tờ – Sống nhờ anh Gú.

Phong ba bão táp không bằng Startup Việt Nam

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà khi bạn vỗ ngực tự xưng mình làm startup, là entrepreneur, là khởi nghiệp, thì cũng đồng nghĩa với việc bạn tài giỏi, dũng cảm, có tầm nhìn, vân vân và mi vân.

Gần đây bỗng dưng có nhiều bạn hỏi tôi về kinh nghiệm làm startup, mà cụ thể hơn là tech startup. Tôi thấy vừa vui lại vừa bối rối. Trong trường hợp bạn chưa biết, tôi chỉ là một người vẽ và vô cùng low-tech. Anh em Nhộng vẫn hay trêu tôi những câu kiểu “Ớ thằng Khương biết xài smartphone chúng mày ạ”. Hỏi tôi về tech startup thì có lẽ bạn nên hỏi con thạch sùng trên trần nhà hay đối thoại với đầu gối, lắm khi thu thập được nhiều thứ vi diệu hơn.

Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ một số suy nghĩ hết sức cá nhân về cái mà các bạn vẫn hay gọi là startup. Vì là quan điểm cá nhân nên chắc chắn sẽ khó nghe với nhiều người. Nếu thế, tôi xin lỗi, nhưng tôi chỉ nói từ những kinh nghiệm của mình. Tôi cũng chả phải là “tấm gương” để các bạn soi lông chân của mình, tôi vẫn đang vô cùng vật vã với đứa con mình đẻ ra, cho nên nghe hay không nghe những ý kiến của tôi, tất cả đều tuỳ thuộc vào sự xem xét của bạn.

Một điều tưởng chừng như cơ bản nhưng có rất nhiều bạn vẫn quên: nếu muốn làm startup, trước hết hãy tìm một chỗ ngứa, và gãi, gãi thật mạnh, thật sướng, kỳ hết ngứa thì thôi. Sẽ thật tào lao nếu bạn vỗ ngực tuyên bố “Tôi muốn tạo một thứ đánh bật Facebook khỏi Việt Nam”, “Tôi muốn có một search engine thay thế Google”, “Tôi muốn có một trang thương mại điện tử cho Amazon hửi bụi”. Này bạn, bạn đang đùa với tôi đấy ư? Những câu chuyện về startup mà các bạn thấy trên các trang tin công nghệ, khởi nghiệp này nọ là một bức tranh đèm đẹp nhưng không gì xa rời thực tế hơn chúng. Hãy tỉnh dậy và tìm chỗ ngứa của chính mình đi! Sau đó, hãy nghĩ cách gãi chỗ ngứa ấy, trước hết cho mình, và sau đó là cho người khác. Nếu người ta không ngứa, thì bạn gãi làm đếch gì? Điên à?

– Đ*o ai quan tâm đến việc bạn là ai trừ khi họ đã dùng thử cái mà bạn tạo ra. Và ngay cả khi họ đã dùng rồi thì cũng đ*o có gì chắc là họ quan tâm. Nếu bạn bắt đầu với tư tưởng sẽ trở thành “cái tốt thứ nhì”, thì tôi nghĩ bạn khỏi làm cái gì hết cho mất thời gian. Hãy đặt mục tiêu trở thành cái tốt nhất, hoặc thậm chí cái tệ nhất, chứ đừng bao giờ lập lờ ở giữa. Ít ra như thế người ta sẽ nhắc đến bạn.

– Tiền là tất cả? Xin lỗi bạn, càng nhiều tiền bạn sẽ càng loay hoay mà thôi. Não bạn sẽ ỷ lại vào tiền để giải quyết những vấn đề mà tiền không bao giờ giải quyết được. Và nếu bạn đang dùng tiền của quỹ đầu tư, của mạnh thường quân, hay của gia đình, thì lại càng nguy hiểm hơn nữa. Không gì giết chết một tổ chức mới thành lập nhanh hơn một nhà sáng lập tham lam.

– Tiền chả là gì cả? Xin lỗi bạn. Hoặc là bạn hâm hoặc là bạn rất hâm. Làm founder của startup tức là bạn sẽ làm việc không lương trong một thời gian rất dài, và nguy cơ trắng tay là 99%. Nếu không có tiền thì bạn cạp đất để sống chăng? Hay hít không khí cho no?

Phần lớn những bạn làm startup tôi có dịp nói chuyện đều rất mông lung. Muốn bán cơm sườn thì phải có cơm và có sườn. Lúc bạn mới bắt đầu, ai thèm quan tâm đến cái logo của tiệm cơm sườn nhà bạn đẹp hay xấu? Họ chỉ quan tâm đến cơm và sườn có ngon hay không thôi. Chẳng hạn như Cơm tấm Bụi, logo dùng font VNI-Thuphap, nhưng món cơm sườn nướng muối ớt ở đây là vô đối. Dùng VNI-Thuphap chứ có dùng Comic Sans tôi vẫn sẽ ăn cơm tấm Bụi hàng ngày.

– Đã làm startup thì phải làm tech startup? Sách nào bảo bạn thế? Nếu thích cắm hoa, hãy mở cửa hàng hoa. Nếu thích chế tạo đồ chơi, hãy chế tạo đồ chơi. Nếu thích làm phim, hãy làm một bộ phim độc lập tuyệt vời. Vì sao bạn làm startup? Để bán công ty và trở nên giàu có ư? Nếu bạn nghĩ thế, xin bạn đừng đọc tiếp. Chúng ta không cùng hệ tư tưởng. Nếu được lựa chọn, tôi sẽ làm cái tôi đang làm với Nhộng đến hết đời và sẽ không đổi thương hiệu của mình dù để đút túi tất cả tiền bạc trên thế gian này. Tôi bắt đầu Nhộng vì tôi yêu nó, vì dù có được trả tiền để làm nó hay không, tôi vẫn sẽ làm, làm đến chết thì thôi. Nếu bạn cũng có thái độ như thế với ý tưởng khởi nghiệp của mình, thì một ngày nào đó tôi xin mời bạn cà phê. 

Tôi từng nhúng bàn chân run rẩy của mình vào làn nước lạnh giá có tên gọi là “tech startup”. Và sau đó đã phải rút vội ngay lại. Tất cả những thứ gọi là tech startup ở nước ta, ngay cả những cái nổi đình nổi đám, được đầu tư hàng triệu triệu đô v.v… đa số là những thứ có thì hay mà chả có thì cũng chả chết thằng Tây nào, thậm chí chỉ tổ tốn tài nguyên mạng. Hoặc là chúng nhạt thật, hoặc là chúng cũng đậm đà ngon lành phết nhưng không biết cách truyền đạt tới người dùng của mình. Dù lý do có là gì đi chăng nữa, thì với tôi chúng là những thứ vô thưởng vô phạt.

– Startup không dành cho mọi người. Nghe thì có hơi hướm phân biệt chủng tộc, nhưng tôi tin có một số kiểu người nhất định để làm startup. Và tuýp người này không chiếm đa số. Họ làm startup vì đơn giản là không thể làm được cái gì khác. Tôi từng làm trong những tập đoàn đa quốc gia lớn, và giờ đây, sau hơn một năm ra làm riêng, chỉ nghĩ đến việc phải quay lại chốn ấy thôi cũng đủ làm tôi lộn mửa. Xin đừng hiểu sai ý tôi. Tôi không có ý đả kích những người làm cho các công ty, tập đoàn lớn. Nhưng não bộ của tôi không được kết nối để làm việc này. Chỉ cần ngửi cái mùi thang máy của toà nhà nơi tôi từng làm việc thôi cũng đủ khiến tôi phát ốm rồi. Do đó cho nên, nếu sau một thời gian làm startup mà bạn cảm thấy không ổn, đừng lấy đó làm mặc cảm và cứ quay lại với công việc được trả lương tháng của mình. Bạn sẽ hạnh phúc hơn, sống vui vẻ hơn, ít lo lắng hơn, cả những người thân của bạn cũng vậy.

Một lời khuyên cuối cùng dành cho các bạn sinh viên muốn làm startup: Không phải là bất khả, nhưng 99,99% là bạn sẽ chết. Hệ thống giáo dục của ta ở tất cả các bậc là vô cùng lạc hậu, và thương trường, cuộc đời thật, chính là những người thầy tốt nhất. Những kinh nghiệm tích luỹ được trong khoảng thời gian đi làm công cho người khác sẽ giúp bạn rất nhiều, và trong một số trường hợp sẽ cứu sống cơ đồ của bạn. Do đó, đừng sốt ruột. Startup là một cuộc chơi đường dài đầy khó khăn và chỉ những con ngựa khoẻ nhất, hay nhất mới về đến đích.
Chúc bạn may mắn!
 
Phụ chú: Một cơ hội tốt để bắt đầu là http://x-incubator.pandora.vn/ Hãy đăng ký và tận dụng tất cả những tài nguyên mà nơi đây cung cấp. Tôi khuyên bạn nên dùng tất 15$ để mua Red Bull, thức uống ưa thích của Tony Hsieh… và tôi. 

Nhật ký của Nhộng – kỳ 4

Từ lúc bắt tay vào xây dựng thương hiệu của riêng mình: Nhộng, chúng tôi đã nhận được rất nhiều tình cảm yêu mến của bạn bè gần xa, từ những sự ủng hộ về tinh thần cho đến sự ủng hộ cụ thể về mặt vật chất qua hình thức mua sản phẩm của Nhộng (hehe).

Tuy nhiên, điều làm chúng tôi hạnh phúc nhất đó là những sự ủng hộ về mặt sáng tạo. Nhộng đã là và sẽ luôn là một thương hiệu của những thông điệp mang tính sáng tạo. Đã có rất nhiều bạn bè gửi về cho Nhộng những ý tưởng hay ho, những phác thảo đầy năng lượng và cả những bản thiết kế với chất lượng rất tốt. 

Dưới đây là những trích đoạn từ thư của Hạnh, một bạn rất thường xuyên gửi ý tưởng về cho Nhộng:

“December 15, 2012 5:47:30 AM 

Thân mến gửi Nhộng 

Mấy hôm nay mình bị sốt cao vì tẩu hoả nhập Nhộng – iu Nhộng quá chừng. Đầu tiên là bị những nét vẽ mê hoặc, tiếp theo là bị lôi cuốn bởi cách làm việc quá tận tâm, say sưa , sáng tạo, và cuối cùng thì Kết cho đến Chết vì tinh thần lạc quan, bác ái của Nhộng. Không có cái khí chất Lạc Quan, Bác Ái thì chẳng vẽ đẹp được đến vậy, thu hút được nhiều like đến vậy. Facebook kỳ diệu chính ở điểm này: Kết nối:  Ý thức – Ý thức , mà nhờ nó mình đã gặp được bạn – Mình muốn iu bạn theo cách của mình:

Gửi tặng Ý tưởng cho mẫu áo phông.

Mình không biết vẽ, nhưng tự tin về trí tưởng tượng. 

Ý tưởng của hôm nay (nét chì nâu đen trên nền vàng cà phê sữa )

Vẽ chú bé (khoảng 8 – 9 tuổi) đang chơi Yoyo. Chú bé kiễng cả chân lên để hất cho con zozo khỏi chạm đất, con zo zo hơi to , dây hơi dài. Áo chú bé tốc lên hở cả rốn.  Hình ảnh này mình bắt gặp ở ngoài rồi, không có máy ảnh để chụp lại, nhưng mình thấy dễ thương quá, nếu lồng vào nét vẽ của nhộng thì nhìn rất sinh động, chông chênh, bắt mắt.

Mình sẽ còn gửi tiếp những ý tưởng nếu có để Nhộng tham khảo.”

Và bạn ấy vẫn tiếp tục gửi về cho chúng tôi những ý tưởng ngộ nghĩnh và thú vị của mình, đôi khi còn kèm theo cả phác thảo minh hoạ:

“Mình rất thích khẩu hiệu “Dù có ra sao cũng chẳng sao”. Khẩu hiệu trước đây của mình là:

“Gì thì gì thì cũng phải gì chứ” – Giờ mình tặng lại bạn , nếu có hứng thú thì bạn chế font nha, mình sẽ rất hãnh diện nếu nó được in lên áo của Nhộng, còn nếu không được in thì mình cũng vẫn vui vì đã chia sẻ được nó đến Nhộng.”

“Tại vị trí của trái tim người mặc là ô cửa , một cánh mở toang, một cánh mở nửa chừng, ô cửa dẫn vào đường hầm với những bậc thang đi lên phía vai . Dòng chữ: ”Warmly welcomes” (mình nghĩ đây là mẫu áo phù hợp cho những người đến tuổi cập kê mà cứ còn cập kê, cập kê mãi, phần thì mong gặp được người tri kỷ, phần thì e ngại gặp phải người …gian tình)

Chỉ là ý tưởng thôi , mình cũng đã phác sơ sơ minh hoạ = Paint”

Hay

———————————————————

Hôm nay mình chợt nghĩ đến một ý tưởng cho áo phông thế này: Mát lộng như áo phông Nhộng

(đính kèm file): Vẽ một cái quạt bên góc trái dưới cùng, gió thổi về phía cái túi áo ngực , đến nỗi cái túi đấy đáp ở vai hoặc ở tận sau lưng, để lại dấu vết gạch đứt tại vị trí ban đầu của túi ngực. Dòng chữ MÁT LỘNG cũng bị nghiêng dạt và nhoè đi theo hướng gió , như cũng muốn bay theo . 3 cái cúc áo ở đường bổ cổ áo bị đính chệch đi , dạt theo hướng gió (Hoặc không thì bỏ, giữ nguyên cổ tròn như bình thường)

———————————————————-

Một hình ảnh hài hước vừa loé lên trong đầu óc đen tối của mình:

Giành riêng cho áo nữ: Một cái thang dài bắc từ vạt áo lên ngực áo 

Điều này có thể gây cười, vì như thế ám chỉ ngực rất cao. Và đó là mơ ước của tất cả các cô nàng. he he

———————————-

Ý tưởng cho áo phông hôm nay: Hình một trái tim thật to mặc bikini. Mẫu này hơi táo tợn một tí, nhưng mình tin là qua nét bút tài hoa của Nhộng, có thể sẽ trở thành đáng yêu, không kém gì Khoan cắt bê tông đâu. (Chà chà, nghe đến khoan cắt bê tông thì ai mà chả thích chứ, công phá không mệt mỏi, phải có sức khoẻ và đam mê dữ dội mới làm được )”

————————————-

“Ý tưởng cho hôm nay là áo phông có gắn nhiệt kế.

Thường thì trẻ em bị sốt rất ngại kẹp nhiệt độ vào nách, vừa lạnh, vừa nhột. Vậy sao nhộng không thiết kế cho các bé chiếc áo gắn nhiệt kế, để dành riêng cho các em bé trong bệnh viện mặc , vừa không cần cắm nhiệt kế mà bác sỹ và cha mẹ có thể cập nhật liên tục thân nhiệt của bé. Mình đã từng vào viện chăm sóc bé bị sốt, và chứng kiến những em bé ghét cặp nhiệt độ đến thế nào

Vậy nên mình ước có một chiếc áo gắn thiết bị đo thân nhiệt, an toàn, tiện dụng , giành cho tất cả mọi bệnh nhân, đặc biệt là các bé”

Người bạn đáng yêu này còn rất lo lắng cho… đoàn kết nội bộ của Nhộng.

“Nhộng nì, có một chút băn khoăn thế này

Mình nghĩ là Nhộng đang ngày càng được yêu thích, không chỉ vì áo chất lượng cựccc cao, mà còn vì tinh thần của nhóm. Mình tự dưng lo lo không biết đến một ngày nào đó, các thành viên trong nhóm bỗng dưng hết muốn đoàn kết, vì ai cũng muốn tự tôn mình hơn, ai cũng tài giỏi và cá tính – Nhộng làm thế nào để gắn kết mọi người, cùng dung hoà lẫn nhau, cùng tôn vinh lẫn nhau, việc ai nấy làm, công tư tách bạch. Tổ nhộng lúc còn chật chội có lẽ lại thương nhau, còn khi mênh mông ra lại trở nên xa cách. Mình hy vọng cái lo lo vớ vỉn của mình chỉ là chuyện tào lao tí teo, để Nhộng mãi mãi là biểu tượng của lạc quan, chan hoà, trẻ trung, sáng tạo.”

Một số ý tưởng khác của bạn Hạnh:

“Lưng áo in một cái đồng hồ lớn, hình bánh lái tàu thuỷ. Các con số chỉ là những dấu chấm. Kim giờ là con ốc nhọn dài, Kim phút là con cua với cái càng đang chĩa ra chỉ phút, Kim giây là (là gì tuỳ nhộng, mình chưa nghĩ ra). 

Từ ý tưởng dở dang này, mình nghĩ ra cái đồng hồ thật hay hơn (Nhộng không chỉ sản xuất áo phông đúng không)

Một chiếc đồng hồ thật, mũi của các kim là mũi tên. Riêng kim giây có hình cánh cung đang gương lên. CÒn các con số là những trái tim các màu. Một chiếc đồng hồ ngộ ngĩnh, phù hợp với tâm lý của những anh chàng và cô nàng còn đắn đo lựa chọn

Tạm biệt và hẹn gặp lại Nhông ngày mai (nếu có)”

Sau khi nhận được liên tiếp hết thư này đến thư khác từ người bạn đáng mến này, chúng tôi vô cùng bất ngờ. Bất ngờ vì tình cảm mà bạn đã dành cho chúng tôi. Bất ngờ vì những ý tưởng ngộ nghĩnh và hoang sơ của bạn. Bất ngờ vì, đã từ lâu lắm, chúng tôi dường như quên mất rằng việc sáng tạo có thể gây nghiện đến thế nào.

Picasso đã từng nói: “Con người sinh ra ai cũng sáng tạo. Ai cũng được phát cho một hộp bút chì màu khi còn trong nhà trẻ”. Việc động não suy nghĩ ý tưởng và vận dụng những kỹ năng của mình để biến ý tưởng ấy thành hiện thực, đã và luôn sẽ là động lực để thúc đẩy con người tiến lên. Chúng tôi tin là công việc sáng tạo đã mang lại niềm vui lớn cho bạn Hạnh, một người làm trong ngành Điện, cũng như chúng tôi, những người lấy sáng tạo làm sự nghiệp đeo đuổi của mình. Đây là một vẻ đẹp khác của việc làm sáng tạo: ai cũng có thể nghĩ ra một ý tưởng tốt, và ý tưởng tuyệt vời đó có thể thay đổi thế giới.

Một người bạn thân thiết khác của Nhộng, anh Đạt, nhà thiết kế kỳ cựu hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, lại ủng hộ Nhộng bằng những thiết kế tuyệt vời của anh.

Bạn Hạnh và anh Đạt là hai trong số rất nhiều người đã đóng góp và giúp đỡ Nhộng bằng những ý tưởng tuyệt vời của mình. Điều này đã cho chúng tôi một động lực lớn lao để tiếp tục dồn sức vào công việc của mình, và tại sao không nhỉ, xây dựng một cộng đồng gồm toàn những nhà sáng tạo tuyệt vời, để những ý tưởng của họ không bị quên lãng như vô số ý tưởng khác đang chết hàng ngày trong những nơi “làm sáng tạo” khác của Việt Nam. Ý tưởng của họ sẽ được áp dụng lên những sản phẩm chất lượng tốt, mẫu mã đẹp, sản xuất tại Việt Nam, cho người Việt Nam sử dụng.

Và đó sẽ là dự án lớn tiếp theo của Nhộng: một cộng đồng sáng tạo của chúng ta, được xây dựng bởi chúng ta, và dành cho chúng ta.

Câu chuyện về mẫu áo “Đừng chết”

Hôm nay, mẫu áo “Đừng chết” của Nhộng đã về đến tổ. Áo rất đẹp, hình in chi tiết và sắc nét. Dĩ nhiên là anh em chúng tôi rất mừng vì đã sản xuất được mẫu áo ưng ý.

Tuy nhiên, khi Nhộng chia sẻ mẫu áo này lên trang Facebook của mình, có rất nhiều bạn đã bình luận là Nhộng “ăn theo tận thế”, “tung tin đồn nhảm nhí” v.v… Hoặc, đặc biệt hơn, có những người bảo với Nhộng rằng họ không hiểu câu trích dẫn in trên áo:

“Hầu hết người ta chết năm 25 tuổi, nhưng mãi đến khi 75 tuổi họ mới được chôn”.

Bảo Nhộng “ăn theo tận thế” thì cũng chẳng sai (Một sự kiện đáng chú ý như vậy, nếu không ăn theo thì quả thực Nhộng thấy rất tiếc, hehe). Nhưng những sản phẩm của Nhộng làm ra không phải đơn thuần là để câu khách hay để bán được nhiều áo. Mỗi mẫu thiết kế của chúng tôi đều gắn liền với một câu chuyện, một trải nghiệm nào đó mà chúng tôi thấy có ý nghĩa. Mẫu áo này cũng không phải là ngoại lệ.

Như các bạn cũng có thể thấy, mẫu áo này bắt nguồn từ một câu nói của Benjamin Franklin, “là một trong những người thành lập đất nước nổi tiếng nhất của Hoa Kỳ. Ông là một chính trị gia, một nhà khoa học, một tác giả, một thợ in, một triết gia, một nhà phát minh, nhà hoạt động xã hội, một nhà ngoại giao hàng đầu. Trong lĩnh vực khoa học, ông là gương mặt điển hình của lịch sử vật lý vì những khám phá của ông và những lý thuyết về điện, ví dụ như các khám phá về hiện tượng sấm, sét. Với vài trò một chính trị gia và một nhà hoạt động xã hội, ông đã đưa ra ý tưởng về một nước Mỹ và với vai trò một nhà ngoại giao trong thời kỳ Cách mạng Mỹ, ông đã làm cho liên minh là Pháp giúp đỡ để có thể giành độc lập.” (nguồn: Wikipedia).

Một người làm được nhiều lớn lao như vậy chỉ trong một đời người ngắn ngủi, thật xứng đáng để chúng ta nể trọng. Và Nhộng tin rằng bí quyết để ông làm được như vậy, cũng như rất nhiều người vĩ đại khác trên quả đất này, đó là ông luôn cháy hết mình vì những mục đích của ông trong cuộc sống. Chỉ đam mê không thôi có thể sẽ không giúp bạn đạt được mục tiêu của mình, nhưng nếu thiếu đam mê thì bạn sẽ không bao giờ, không bao giờ tìm thấy ý nghĩa và niềm vui trong những việc mình làm.

Hay như Steve Jobs, người có ảnh hưởng rất lớn đến cách suy nghĩ của Nhộng, đã từng nói trong bài diễn văn nổi tiếng của ông với những sinh viên vừa tốt nghiệp của đại học Standford:

Chẳng ai muốn chết cả. Ngay cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết để lên trên đó. Ấy vậy mà cái chết là điểm đến cuối cùng của tất cả chúng ta. Chẳng ai trên đời thoát được kết cục này. Và nó nên như thế, bởi vì Cái chết chính là phát minh tuyệt vời nhất của Cuộc sống. Nó là tác nhân làm cuộc sống thay đổi. Nó dẹp bỏ cái cũ để dọn đường cho cái mới. Ngay lúc này đây thì cái mới chính là bạn, nhưng một thời gian không xa nữa, bạn sẽ dần trở thành cái cũ và bị dẹp đi mất. Xin lỗi vì đã quá bi kịch hoá mọi thứ như vậy, nhưng đúng là như thế đấy.

Quỹ thời gian của bạn là hữu hạn, thế nên đừng phí hoài nó để sống cuộc sống của người khác. Đừng mắc kẹt lại trong những thứ giáo điều – tức là sống như thể bạn là kết cục của những suy nghĩ của người khác. Đừng để những tiếng vo ve phiền nhiễu của người khác nhấn chìm giọng nói trong tâm khảm bạn. Và quan trọng nhất là, hãy có can đảm để theo đuổi trái tim và trực giác của chính bạn. Bằng cách nào đó mà chúng đã biết được con người mà bạn thực sự muốn trở thành. Tất cả những điều còn lại chỉ là thứ yếu.

Hãy ước mơ như thể bạn sẽ không bao giờ chết.

Hãy sống như thể ngày mai là tận thế. (Mà biết đâu tận thế thật? :D)

….

Và đó cũng là câu chuyện về mẫu áo này của Nhộng.

Chúc tất cả bình yên sau đêm mai.

___________________________________________________________

Nhật ký của Nhộng – Kỳ 3

Hôm nay là một ngày khá đặc biệt với Nhộng. Hôm nay, chúng tôi chính thức launch phiên bản beta của website Nhộng tại địa chỉ: www.nhong.vn hoặc www.beta.nhong.vn

Chúng tôi cảm thấy vô cùng vui sướng khi hoàn thành trang web này, dẫu chỉ mới là bản beta. Full HTML, responsive web, e-commerce optimized v.v… Giờ đây bạn đã có thể mua áo chỉ với chiếc điện thoại thông minh của mình.

Như vậy là công sức thức đêm thức hôm, ăn mì gói, uống nước lọc của anh em đã được ghi nhận bước đầu.

Tính đến nay Nhộng đã được hơn 5 tháng tuổi, vẫn còn quá non trẻ và đang đối mặt với rất nhiều thử thách.

Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đã đi uống vài cốc bia để ăn mừng. Đối với start up, chúng ta luôn cần ăn mừng những chiến thắng dù là nhỏ nhất.

Xin mời các bạn ghé chơi sạp bán hàng trực tuyến của Nhộng tại địa chỉ nói trên: www.nhong.vn và xin hãy vui lòng đóng góp ý kiến một cách thẳng thắn để Nhộng phục vụ mọi người được tốt hơn.

Thư phản hồi xin gửi về lienhe@nhong.vn hoặc justin@nhong.vn 

Tất cả ý kiến phản hồi của mọi người đều sẽ được xem xét và cân nhắc một cách cẩn thận.

Một trong những ưu tiên hàng đầu của Nhộng là làm sao mang lại những content tốt nhất cho người dùng của mình. Do đó, Nhộng xin giới thiệu với các bạn về Chuẩn CMNR của chúng tôi. Đoạn này cũng có thể được xem trên website của Nhộng ở địa chỉ: http://beta.nhong.vn/gioi-thieu-chuan-cmnr

Giới thiệu chuẩn CMNR

Tất cả những sản phẩm của Nhộng đều đã qua các khâu kiểm định, thẩm tra khắt khe và đạt chuẩn CMNR. Vậy Chuẩn CMNR là Chuẩn gì? Ngoài những cách giải thích như CMNR tức là Chứng minh nhiều rồi hay Chúng mình nhặt rau, Chuẩn CMNR là một chuẩn riêng chỉ sản phẩm của Nhộng mới có. Những sản phẩm đạt chuẩn CMNR của Nhộng phải hội đủ các yếu tố sau:

– Chất lượng: Áo của Nhộng được làm từ chất liệu thun cotton 4 chiều giúp các bạn cảm thấy mát mẻ khi trời nóng và bớt lóng ngóng khi trời rét. Trước khi xuất xưởng, sản phẩm đã được kiểm tra chất lượng kỹ lưỡng sau đó mới chui vào kén và đến tay khách hàng.

– Mát mắt: Những thiết kế của Nhộng khi đến được tay khách hàng đều trải qua nhiều vòng kiểm duyệt và cãi nhau khắt khe giữa các con Nhộng trong Tổ Nhộng. Điều này đảm bảo bạn đang có trong tay một mẫu thiết kế được Nhộng sáng tạo với khả năng tốt nhất của mình. Chúng tôi hy vọng các bạn sẽ thấy sướng con mắt bên phải, mát con mắt bên trái khi cầm trên tay sản phẩm của Nhộng.

– Nổi bật: hầu hết các sản phẩm của Nhộng đều được sản xuất với số lượng giới hạn và không bán qua các kênh phân phối khác nên chắc chắn bạn sẽ có một sản phẩm không những đẹp mà còn cực độc, giúp bạn nổi bần bật trong đám đông. Có một anh khoai Tây sau nhiều tháng vật vã vì cô đơn ở Việt Nam, một đêm quyết định mặc áo Khoan cắt bê tông – cách 30 cm đi chơi và kết quả là hiện giờ mũi khoan của anh đang vô cùng hạnh phúc.

– Rặt Việt Nam: Tất cả những sản phẩm của chúng tôi đều được sản xuất tại Việt Nam. Sử dụng sản phẩm của Nhộng tức là bạn đang ủng hộ một đám nghệ sĩ nghèo rách nhưng vô cùng yêu Tổ quốc!

_______________________________

Nhật ký kỳ này xin được kết thúc tại đây. Hẹn các bạn lần sau!

Nhật ký của Nhộng – Kỳ 2

Nhộng đã ra đời được hơn 1 tháng. Trộm vía cháu đã biết tự nuôi bản thân trong thời gian qua, không hút máu của bố mẹ quá nhiều mặc dù có muốn hút nữa cũng chả còn máu để cho nó hút. Con cái thời nay bạc quá các bác ạ.

Chỉ mới hơn 1 tháng thôi nhưng chả hiểu sao tôi thấy thời gian trôi qua chậm như rùa. Có lẽ vì mỗi ngày đều có quá nhiều sự kiện xảy ra, quá nhiều người mới để gặp, quá nhiều thứ cần làm. Sau 1 tháng tôi đã đen đi trông thấy, sắp sánh ngang với anh U-sần Bót vừa đạt mấy huy chương vàng hồi Thế Vận vừa qua. Ngày nắng cũng như ngày mưa, hết đi giao hàng cho các bạn ở xa, ở tỉnh, rồi lại chạy lên xưởng sản xuất mãi tận Hóc Môn, không đen mới là lạ. Mà tôi lại lấy thế làm vui, đen thì đã sao, có trắng như anh Ét-uất trong phim Nhập nhoạng à quên Chạng vạng cũng bị em Beo-la cắm sừng tổ bố trên đầu đấy thôi.

Mỗi ngày trôi qua, tôi lại thấy mừng hơn một chút và lo hơn một chút. Mừng vì Nhộng được mọi người đón nhận với một tình cảm bao dung quá mức tưởng tượng. Lo vì chính vì thế mà áp lực phải làm tốt hơn, đẹp hơn, bền hơn, sáng tạo hơn luôn thường trực.

Từ 3 thành viên ban đầu, giờ Nhộng đã có 5 người. 5 thằng, mỗi thằng một phách, nhưng đứa nào cũng xắn tay áo vào làm mà chẳng bao giờ lên tiếng đòi hỏi lợi ích vật chất gì cho riêng mình. Ai cũng có nỗi lo cơm áo gạo tiền trong thời buổi khó khăn (tôi cũng thế thôi, vẫn đêm đêm còng lưng vẽ logo, dịch sách, thiết kế đồ họa v.v… để trang trải cho cuộc sống), nhưng anh em đều hy sinh một chút thời gian, tiền của, công sức của mình vào Nhộng. Nó đã trở thành một cái lớn hơn bản thân từng thằng. Điều này làm tôi cảm thấy mình nợ anh em. Con đường dài phía trước biết còn chuyện gì xảy ra, biết có đi với nhau đến lúc Nhộng IPO hay không đây. Nhưng dù sao đi chăng nữa tôi cũng không đơn độc lắm trên con đường này. Thế là vui rồi.

Càng vui hơn khi Nhộng đã có bạn intern đầu tiên :) Hy vọng trong tương lai không xa anh em sẽ có đủ điều kiện đưa Nhộng xuống đất, có nhân viên toàn thời gian. Ôi… những ước mơ. Chúng cứ làm ta phát điên lên được.

Tiện thể khoe với mọi người dòng sản phẩm đầu tiên của Nhộng: áo thun. Nói chung trong đống này cái thì bán rất chạy, cái thì bán tương đối chạy, cái thì bán ế như cây kem ốc quế vị khế, nhưng tất cả đều là những sản phẩm mà anh em thấy tự hào. Chất lượng áo tuy chưa làm tôi thấy thật sự sướng, cái thì lỗi chỉ, cái thì chất liệu vải mỏng quá, cổ áo bị trễ, hình in khi giặt mạnh bị nhăn, nhưng những cái áo này là những cái áo tốt nhất mà chúng tôi có thể sản xuất được trong thời gian đầu tiên này.

Trong vòng có hơn 1 tháng mà anh em chúng tôi làm được từng này, cũng không tệ phải không nào? Đổ mồ hôi sôi nước mắt chứ chả đùa :)

Sắp tới sẽ còn nhiều điều tôi muốn Nhộng làm được, và bản thân mình làm được. Việc sản xuất áo thun đến giờ nói chung đã tạm ổn, giờ là lúc bắt đầu nghĩ đến những loại sản phẩm khác.

Tôi tự đặt ra cho mình mốc thời gian là trong tháng này phải hoàn thành xong cuốn Tattoo Notebook, một project tôi đã bỏ rất nhiều công sức thực hiện trong suốt mấy tháng qua.

Rồi còn giày dép, quần, áo hoodie, mũ lưỡi trai, túi xách, poster, tranh in trang trí v.v…

Rồi, như tôi đã nhắc ở trên, còn ước mơ về một cửa hàng treo biển Nhộng nằm ngay trung tâm quận 1, sánh vai với bọn Lui Vui-tông, Vờ-séc-xì, Chờ-neo, người ra kẻ vào tấp nập, sản phẩm bán đắt như tôm tươi… 6 thằng cồ phao đờ của Nhộng thằng thì cưỡi Hạc-lây, thằng thì chễm chệ Hăm-mờ, bét lắm như thằng Bự cũng phải được cái xe đạp điện. Nói chung viễn cảnh tươi sáng vãi cả dừa các bạn ạ.

Lảm nhảm tí cho vui, tôi đi vẽ con bào ngư để làm logo cho khách hàng đây. Hẹn các bạn kỳ sau nhé.

Thân.

__________________________________________

Những mẫu thiết kế của Nhộng sau 1 tháng

__________________________________________